LY HÔN CÔNG LƯỢC CHỈ NAM

   Ly hôn công lược Chương 18-2

 

Edit: Vũ Kỳ

 

____________

 

Nguyên Tư Lập bị Tạ Manh dọa đến mức trên đường đi muốn khóc cũng khóc không nổi, nhóc ngồi ở ghế sau nhìn chú nhỏ của mình một bên lái xe một bên mắng thím nhỏ.

 

“Đùa cũng có giới hạn chứ, tôi không hỏi, em thật đúng là chuẩn bị lái sao?”

 

Nguyên Tư Lập nghe chú nhỏ mắng xong, liền quay đầu nhìn thím nhỏ.

 

“Không có, tôi chỉ là nói giỡn thôi mà, sao mà dám lên lái thật chứ?”

 

Nguyên Tư Lập lại quay đầu nhìn chú nhỏ.

 

“Tay của em đã mở cửa xe luôn rồi, em còn ngụy biện!!!”

 

Nguyên Tư Lập lại quay đầu nhìn thím nhỏ.

 

“Tự Tự, thật xin lỗi, đều là mẹ sai, mẹ không biết kiềm chế.”

 

Nguyên Tư Lập sửng sốt, nghi hoặc mà lại nhìn về phía chú nhỏ.

 

Quả nhiên, chú nhỏ cực kỳ tức giận, chú ấy gần như là nghiến răng nghiến lợi, mang theo phẫn nộ hỏi thím nhỏ của nhóc: “Em đang nói chuyện với ai đó?”

 

Tạ Manh liền giải thích: “Ngại quá, lơ đãng tí liền quên mất. Hiện tại tôi là fan mama của anh, tôi rất dễ dụ, chỉ cần anh cười một cái, tôi sẽ lập tức xin lỗi.”

 

Nguyên Tư Lập nghe không hiểu, nhóc lại nhìn về phía chú nhỏ.

 

Chú nhỏ cười lạnh nói: “Em đem tôi trở thành người bán rẻ tiếng cười?”

 

Nguyên Tư Lập đang rất thương tâm, mẹ của nhóc không cần nhóc nữa, nhóc vốn định sẽ khóc suốt quãng đường đi về.

 

Nhưng mà… Chú thím nhỏ của nhóc cãi nhau quá ồn ào, cho nên nhóc không kịp khóc nữa.

 

Hai người ồn ào nhốn nháo suốt đoạn đường rốt cuộc cũng tới Nguyên gia, mấy người Nguyên lão phu nhân đã chờ ở cửa, kết quả cửa ghế lái mở ra, liền thấy Nguyên Tự nổi trận lôi đình đi đến mở cửa sau.

 

Cái này hình như không giống đi đón cháu cho lắm... ngược lại giống như Tiểu Tự muốn đí vứt thứ gì đó ở sau xe hơn?

 

Mọi người đều hoang mang, chỉ thấy cửa sau bên kia đột nhiên bị đẩy ra, Tạ Manh té ngã lộn nhào xuống xe, la to: “Anh muốn làm gì? Đánh nhau sao? Nhào vô!”

 

Nguyên Tự ha hả cười: “Tôi muốn làm cái gì? Suốt dọc đường em gọi tôi là gì? Hửm?” Mẹ? Cũng không xem lại anh là gì của cô!!!

 

Tạ Manh quay đầu nói với Nguyên lão phu nhân: “Bà nội, cháu chỉ kêu anh ấy cười nhiều một chút, như vậy là sai à? Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ, duỗi tay không đánh gương mặt tươi cười người. Bà xem, tục ngữ cũng nói nên tươi cười, cười nhiều tốt biết bao nhiêu chứ! Đúng không? Nhưng mà bà nhìn anh ấy cuấn tay áo kìa, làm trò trước mặt con nít à! Còn muốn đánh cháu, đúng là không có đạo đức.”

 

Nguyên lão phu nhân sửng sốt: “Tiểu Tự không động thủ đánh nhau, cũng không đánh phụ nữ, Manh Manh có thể yên tâm.”

 

“Cháu đương nhiên yên tâm.” Tạ Manh cũng xắn tay áo lên nói: “Anh ấy có đến cũng không đánh được cháu!”

 

Nguyên lão phu nhân liền nhớ tới, lý do căn bản nhất giúp Tạ Manh có thể tiến Nguyên gia là cứu Nguyên lão gia tử. Cứu cách nào hả? Cô lấy 1 chọi 3, quật bọn cướp quay hơn 180 độ.

 

Nghĩ như vậy, Nguyên lão phu nhân liền có chút thương hại mà nhìn về phía Nguyên Tự.

 

Nguyên Tự: “…” Hình như đúng thật là đánh không thắng.

 

Tạ Manh liền hầm hừ nói: “Nếu không phải bởi vì anh ta cười tươi lên rất đẹp, có năn nỉ cháu cũng không thèm xem đâu!”

 

Nguyên lão phu nhân lại sửng sốt lần nữa: “Cười tươi rất đẹp? Cháu thấy nó cười rồi?”

 

Từ sau khi Nguyên Lập qua đời, Nguyên Tự không còn cười nữa. Về sau, anh kế thừa công ty, lại càng thêm không cười. Cứ như vậy đã gần 5 năm, bọn họ cũng chưa thấy được nụ cười của Nguyên Tự.

 

Tạ Manh cười hắc hắc, nhảy đến bên người bà, sau đó cười đê tiện mà nói: “Thấy rồi thấy rồi, bà nội, anh ấy cười rộ lên, trẻ hơn tới 25 tuổi đó nha~”

 

Nguyên lão phu nhân nghe xong tin này, trong lòng đã sung sướng, nó cười như vậy là chuyện tốt. Lại nghe Tạ Manh nói, liền bật cười tại chỗ: “Nó năm nay 27 tuổi, trẻ hơn 25 tuổi kiểu gì?”

 

Lời này của Nguyên lão phu nhân không giả, 27 tuổi trẻ hơn 25 tuổi, chẳng phải là chỉ còn lại có 2 tuổi sao?

 

Tạ Manh lại cảm khái: “Đúng vậy! Anh ấy cười lên, làm người nhìn nhịn không được muốn làm mẹ. Giải thích dễ hiểu chính là lúc anh ấy cười lên có tác dụng giảm tuổi tác.”

 

Nguyên lão phu nhân ngây ngốc, lý luận lung tung rối loạn gì đây?

 

Nguyên Tự mở cốp xe sau, người làm trong nhà liền đi lên giúp mang đồ vào nhà. Nguyên Tự lười tiếp tục bắt Tạ Manh, đi đến nhìn nhóc con trong xe.

 

Nguyên Tư Lập nhút nhát sợ sệt liếc mắt nhìn người bên ngoài một cái, trong lòng hối hận mình giận dỗi đòi tới nơi này. Nhóc lớn như vậy nhưng rất ít lần về Nguyên gia.

 

Phần lớn thời gian, nhóc đều là ở Đào gia.

 

Nhưng mà, lúc này nhóc cũng chỉ có thể căng da đầu xuống xe. Nguyên lão phu nhân vừa thấy đứa bé, liền lộ ra nụ cười hiền từ, một đám người xem như tâm can bảo bối mà đón nó vào nhà.

 

Tuy rằng đã nhận được đãi ngộ vô cùng tốt, nhưng Nguyên Tư Lập cũng không có cảm giác vui vẻ. Vừa rời khỏi mẹ mình, cảm giác như rời khỏi cả thế giới, cơm chiều cũng không có tinh thần ăn.

 

Dì Vương dẫn nhóc đến phòng của mình, căn phòng trang trí đầy Spider Man mà nhóc thích nhất. Thật tuyệt, nhóc hơi mở to mắt, nhưng cuối cùng cũng không cười, buồn bã lên giường ngủ.

 

Dì Vương xuống lầu nói với Nguyên lão phu nhân: “Ai, tiểu thiếu gia đại khái là thật sự đau lòng, một câu cũng không nói với tôi.”

 

Lâm Văn Văn liền ưu thương mà nói: “Hôm nay vừa mới phải xa mẹ của mình, đương nhiên là không vui rồi. Ngày mai con phải dẫn nó đi dạo khắp nơi mới được!”

 

Một đám người nhớ tới một bé con nho nhỏ, hiện giờ chắc chắn đang trốn trong chăn thương tâm khóc thút thít, không khỏi cảm thấy đau lòng theo.

 

Chỉ có Tạ Manh không tim không phổi ngồi chơi điện thoại, Nguyên Tự ngồi bên cạnh cô, thấy cô chơi đến vui vẻ, vốn dĩ muốn nói cô hai câu, lại thấy cô đột nhiên quay đầu nhìn sang, sau đó cười nói: “Tự Tự, anh muốn nói gì với tôi hả?”

 

Nguyên Tự: “… Đây là kiểu xưng hô quái quỷ gì vậy? Sửa lại.”

 

“Vậy anh cười với tôi một cái đi!” Tạ Manh vừa nói vừa di chuyển đến gần anh: “Tôi thích anh cười, anh cười lên, tâm tình của tôi liền vui vẻ.”

 

Gân xanh trên đầu Nguyên Tự nhảy dựng, sau đó nói: “Tôi không bán nụ cười.”

 

Không khí giữa hai người liền trầm xuống, chỉ thấy Tạ Manh đối diện trầm mặc nhìn anh một chút, đột nhiên rút từ trong ví ra 100 tệ, đau lòng nói: “Cười một cái đi!”

 

Nguyên Tự: “… Thành thật mà nói, đây là tiền của tôi mà nhỉ?”

 

Tạ Manh không đuối lý, cô cầm tiền nói với vẻ đương nhiên: “Cho tôi rồi, chính là của tôi.”

 

Vốn không khí còn đang có chút ưu thương, sau khi hai người đấu võ mồm đã giảm đi không ít. Nguyên lão phu nhân cười nhìn hai người, lần đầu tiên hiểu được một chút vì sao trước kia Nguyên lão gia tử thích Tạ Manh như vậy.

 

Hôm nay Tiểu Tự cười? Thật tốt! Cuối cùng nó cũng chịu cười rồi…

 

***

 

Nhà của Nguyên Gia là một căn biệt thự 6 lầu, luôn có những người chuyên nghiệp tới dọn dẹp vệ sinh.

 

Phòng của Nguyên lão phu nhân ở lầu một, bởi vì tuổi đã lớn, lên xuống khá bất tiện, cho nên đã xây một căn phòng ở phía nam tầng một.

 

Tuy nói là một phòng, thật ra bên trong cái gì cần có đều có. WC, phòng tắm thậm chí cả bếp nhỏ và phòng trà, có một phòng kính thông với căn phòng, ban đêm nằm ở đó có thể ngắm bầu trời đầy sao.

 

Trước kia Nguyên lão gia tử cũng thường xuyên lôi kéo Tạ Manh tới phòng này chơi cờ với ông, trong phòng kính hưởng thụ ánh nắng mặt trời, cho dù là mùa đông cũng cảm thấy ấm áp.

 

Lầu hai là chỗ của Nguyên Trạch Vũ và Lâm Văn Văn, phía nam để trống một phòng cho Nguyên Trạch Tường. Toàn bộ lầu ba đều là chỗ của Nguyên Tự, vốn dĩ trước kia một nửa là của Nguyên Lập, nhưng sau khi Nguyên Lập qua đời, Đào Nhã Nhân lại dọn ra ngoài. Phòng kia cũng chỉ để trang trí, căn phòng vốn chuẩn bị cho Nguyên Tư Lập cũng bị Tạ Manh chiếm.

 

Ngược lại, phòng của Nguyên Tư Lập hiện tại lại là phòng cưới trước kia của Nguyên Tự và Tạ Manh.

 

Lại đi lên trên thì có phòng tập gym, phòng giải trí, thậm chí phòng tiệc, rạp chiếu phim…

 

Biệt thự Nguyên gia có thể nói là cái gì cần có đều có, nhưng mà Nguyên Tư Lập cũng không thích nơi này, cho dù nơi này so với nhà ông ngoại ở còn muốn lớn hơn, đẹp hơn.

 

Hôm sau, Lâm Văn Văn đi tìm Nguyên Tư Lập, nhưng Nguyên Tư Lập cũng không chịu mở cửa cho bà.

 

Lâm Văn Văn thật thương tâm, lúc ra cửa nói với Tạ Manh: “Mẹ ra ngoài một chuyến, con trò chuyện với nó nhiều một chút. Nếu có thể dẫn nó ra ngoài được thì cứ dẫn nó đi giải sầu.”

 

Tạ Manh gật gật đầu, chờ Lâm Văn Văn vừa đi khỏi, cô cười lạnh cầm chìa khóa đến phòng Nguyên Tư Lập.

 

Nguyên Tư Lập khóc đến hai mắt sưng lên, đại khái bởi vì khóc đến mệt mỏi, nên đã ngủ rất say.

 

Thật vất vả mới tỉnh dậy, lại nghĩ tới mình hiện tại chính là một tiểu bảo bảo không ai cần, liền tiếp tục khóc. Nghe được tiếng đập cửa nhóc cũng không để ý tới, khóc đến thương tâm, liền nghe được ngoài cửa truyền đến tiếng mở khóa. Nguyên Tư Lập sửng sốt, cũng quên luôn việc khóc, mắt vẫn còn hai hạt đậu long lanh quay đầu nhìn cửa phòng.

 

Sau đó, nhóc trơ mắt nhìn cái cửa kia bị mở ra, thím nhỏ của nhóc vẻ mặt tự nhiên mà tiến vào.

 

Nguyên Tư Lập choáng váng, lại nhớ tới mẹ nhóc nói một nhà chú nhỏ đều là người xấu, cho nên nhóc nhìn Tạ Manh hét lên: “Thím đi ra ngoài!”

 

“Ta không đó!” Tạ Manh cũng lớn tiếng trả lời.

 

Nói thật ra, Nguyên Tư Lập bởi vì từ nhỏ đã không có ba, cho nên mọi người đối với nhóc là muốn gì cũng có, sủng đến tận trời. Lớn như vậy, còn chưa từng có người nào dám lớn tiếng trước mặt nhóc. Người gọi là thím nhỏ này cũng không phải nhóc mới gặp lần đầu, lúc mẹ dẫn nhóc tới gặp ông bà nội, nhóc cũng đã gặp qua. Mới 10 ngày trước, còn bởi vì phải đưa tang cho Nguyên lão gia tử, nhóc còn đẩy Tạ Manh té bị thương.

 

Hôm nay vậy mà lại dám cầm chìa khóa mở cửa phòng nhóc? Nhóc muốn nói cho bà cố!!! Nhóc muốn thím ấy bị bà cố mắng!!!

 

Tạ Manh xoay chìa khóa trong tay, cô làm vẻ vô tội hỏi: “Cháu nhìn xem, hiện tại cũng đã 11 giờ, cơm sáng xem ra không ăn được nữa, cơm trưa cũng không cần ăn à?”

 

Nguyên Tư Lập trừng mắt, nhìn về phía cô nói: “Thím, thím… còn có thể không cho tôi ăn cơm?”

 

Tạ Manh dùng bộ dáng vô lại bộ mà ngồi xuống bên cạnh nhóc, sau đó hiền từ mà vuốt tóc nhóc, nói: “Cháu trai, mặc dù cháu mới bốn tuổi nhưng hôm nay thím nhỏ sẽ dạy cháu một đạo lý, trên đời này không có gì là không thể!”

 

Nguyên Tư Lập chớp chớp mắt, vẻ mặt mờ mịt mà nhìn Tạ Manh.

 

Sau đó, Tạ Manh dùng loại tâm thái "nhìn thấu hồng trần" nhìn ra cửa sổ, điềm tĩnh nói: “Hôm nay, bà nội của cháu đã ra ngoài đi công việc. Bà cố của cháu và dì Vương đã đến bệnh viện kiểm tra sức khỏa định kỳ, ưm… còn có ông nội của cháu cũng đi cùng bà nội, còn ai nhỉ? Chú nhỏ cháu cũng đi làm rồi đi, à cháu còn có một ông chú, chú ấy cũng đã ra ngoài chơi.”

 

Nguyên Tư Lập nhất thời không có phản ứng lại lời này của Tạ Manh là có ý gì, Tạ Manh liền cúi đầu nhìn nhóc, tiếp tục cười hiền từ: “Bọn họ kêu thím cho cháu ăn cơm trưa, hiện tại cháu cảm thấy cháu còn có cơm trưa để ăn không?”

 

Nguyên Tư Lập: “…”

 

Lời này của Tạ Manh vừa nói ra, Nguyên Tư Lập tức khắc có một loại cảm giác như bị đẩy vào hố lửa. Nhóc vừa mới ăn hiếp thím nhỏ này, giờ lại để thím nhỏ chăm sóc nhóc, gia đình bà nội thật là quá ức hiếp người mà.

 

Nhóc vốn còn đang đau khổ, hiện tại lại chỉ lo tức giận, kết quả còn chưa tức giận xong, liền nghe Tạ Manh thảnh thảnh thơi thơi mà nói: “Là như thế này, buổi sáng thím không chú ý, đã ăn sạch hết đồ ăn trong nhà rồi.”

 

“Thí nói dối.” Nguyên Tư Lập lộc cộc bò dậy, nhóc còn đang mặc áo ngủ hình Spider Man, đầu to to tay chân ngắn ngủn, vẫn còn là một Tiểu Đậu Đinh¹.

 

Tiểu Đậu Đinh¹ (小豆丁): tui cũng không biết tác giả tả nhân vật trong phim hoạt hình “Đồ Đồ tai to” (大耳朵图图) hay là con mắm này nữa, tại vì hai đứa nó cùng tên



 

Lúc này Tiểu Đậu Đinh giống như đã bị bắt được điểm yếu, chỉ vào Tạ Manh nói: “Thím nói dối, nhà bà nội nhièu tiền như vậy, sao có thể không có đồ ăn. Thím chỉ là không muốn cho tôi ăn, thím là phù thủy độc ác.”

 

Tạ Manh vui vẻ, cô quả nhiên giống phù thủy độc ác tiến lại gần Nguyên Tư Lập, sau đó lộ ra nụ cười tiêu chuẩn của phù thủy, nói: “Cũng có thể là còn đó! Bất quá, hiện tại trong nhà chỉ có ta, ta lớn nhất, ta nói không có liền, không, có.”

 

“Thím.…” Nguyên Tư Lập không nghĩ tới ngày đầu tiên đến nhà ông bà nội đã bị thím nhỏ ức hiếp như vậy, vành mắt ửng hồng, xoạch xoạch mà rớt nước mắt.

 

Nhìn Tiểu Đậu Đinh bị bắt nạt đến khóc, Tạ Manh lại cảm thấy rất không thú vị. Tuy rằng nói mình không thích nó, đời trước cũng thật là bị nó ăn hiếp đến thảm, nhưng cứ như vậy mà ở nhà ngược đãi nó, Tạ Manh thật đúng là làm không được.

 

Cô đứng dậy kéo Nguyên Tư Lập, nói: “Đứng lên đi! Thím dẫn cháu ra ngoài ăn cơm.”

 

Tạ Manh thậm chí tốt bụng mà an ủi nhóc: “Để chào mừng hôm nay cháu tới Nguyên gia, bọn họ đều đi chuẩn bị quà cho cháu rồi, có thể buổi tối còn sẽ có một bữa ngon. Nhưng mà từ giờ đến giờ cơm chiều cháu đều phải đi theo thím, nghe lời thím.”

 

“Sao tôi lại phải nghe lời thím?” Nguyên Tư Lập lớn tiếng nói: “Thím là bà phù thủy, tôi không muốn nghe lời thím.”

 

A, đứa nhỏ này quả nhiên là thiếu giáo dục. Giữa Nguyên Tự và Đào Nhã Nhân chắc chắn có cái ân oán gì đó, nhưng Đào Nhã Nhân giáo dục ra một đứa bé thế này thì đúng thật là không tốt.

 

Chap/Chương bạn vừa xem
  • Miruku Chan | 15-01-2021
Ly hôn công lược Chương 18-2