Á Nô

   Chương 15: Gắng gượng chống đỡ hầu hạ

"Ngươi còn chưa biết sai sao? Hử...?"

 

Trấn Bắc Vương chân mày hung hãn nhăn lại.

 

Hắn vừa đạp cửa bước vào liền thấy Thẩm Ngọc lười biếng nằm ngủ trên giường, thậm chí ngay cả hướng hắn thỉnh an cũng không làm, còn nhìn về phía mình cười khinh miệt.

 

Có ý gì? Y là tự cảm thấy bản thân quá kém, không chịu nổi kịch liệt thị tẩm, khinh thường với ở hiện tại lấy lòng mình sao? Hay là oán trách hắn hành hạ thể xác y?


 

Trấn Bắc Vương khi nổi giận lên, còn chưa có ai không dám không vâng lời hắn, Thẩm Ngọc lại dám đối với hắn mặt lạnh, mắt lạnh? Còn dám nhắm mắt lại, an nhiên đi ngủ?

 

"Đứng lên."

 

Trấn Bắc Vương nắm lấy cổ áo Thẩm Ngọc, trực tiếp nhấc y lên, kéo sát tới gần mình.

 

Thẩm Ngọc ý thức mơ hồ, y quả thực là quá buồn ngủ rồi, trên người thật là đau, thân thể giống như là nhấn xuống ở dưới nước, không kiềm được mí mắt nhắm lại, Trấn Bắc Vương âm thanh rống giận làm y chấn động thanh tỉnh một chút.

 

"Vì sao không mặc y phục Bổn vương ban tặng?"

 

Bởi vì Vương phi không thích, nàng ngay lập tức đốt rụi rồi.

 

Thẩm Ngọc rất muốn nói, chẳng qua là y ngay cả khoa chân múa tay ra hiệu cũng không còn sức lực nữa, đầu mềm nhũn gục xuống, vừa vặn ngả sang một bên.

 

Trấn Bắc Vương cho là y đang giận hắn.

 

"Ngươi không muốn nhìn thấy Bổn vương, phải không? Ha, xem ra là Bổn vương đã quá dung túng ngươi rồi. Ngươi chỉ là đồ chơi trên tay ta, ngươi xinh đẹp cũng chỉ có ta có thể thấy, biết thân biết phận một chút."

 

Thẩm Ngọc biết rất rõ, y là con chim hoàng yến Trấn Bắc Vương nuôi, nhỏ bé như hạt bụi.

 

Hầu hạ tốt chủ nhân, y mới có thể tiếp tục sống sót.

 

Y toàn thân không thể cử động, chỉ có thể dùng đầu lưỡi khẽ liếm môi.

 

Trấn Bắc Vương bị hành động của Thẩm Ngọc làm cho giật mình, Thẩm Ngọc là một cái nhân gian vưu vật, y hơi khiêu khích, liền khiến cho Trấn Bắc Vương hứng thú không thôi.

 

*vưu vật: thứ hiếm lạ, rất quý, chỉ người đẹp ít thấy.

 

Trấn Bắc Vương rất hài lòng, Thẩm Ngọc còn biết điều như một con cún nhỏ lấy lòng hắn, biểu hiện y đã khuất phục trước mình, không dám khí thế nữa.

 

"Ồ...Thoải mái."

Trấn Bắc Vương ngẩng đầu lên, yết hầu khẽ động.

 

"Như vậy thì đúng rồi, ngươi thật tốt hầu hạ Bổn vương, ta sẽ hậu đãi ngươi, ngươi nhìn xem một chút Thẩm Ngọc, Bổn vương đem ngọc thạch này cho ngươi, có thể cho thợ điêu khắc thành hình dáng của ngươi, có được hay không?"

 

Trấn Bắc Vương mang đến một khối ngọc trong suốt nhuận hòa, chừng một thước, giá trị liên thành. Ở dưới ánh nến, cùng làn da sáng mịn màng của Thẩm Ngọc lẫn nhau nổi bật.

 

"Ngươi không thích? Ngươi muốn cái gì? Trên trời dưới đất, chỉ cần ngươi muốn, Bổn vương cũng nhất định lấy về đưa cho ngươi."

 

Ta muốn sống.

 

Trấn Bắc Vương sáng ngời cười một tiếng: "Ngươi không biết nói chuyện cũng không sao, muốn cái gì ngày mai hãy để Tống Thanh viết xuống, Bổn vương sẽ đem đồ tốt nhất trên thế gian này mang tới cho ngươi."

 

Thẩm Ngọc trong lòng nín đau, y cùng Trấn Bắc Vương da thịt thân cận, nhưng lại cách xa tựa một như dải ngân hà vậy, y suy nghĩ nhiều làm cách nào để cho Trấn Bắc Vương biết được tiếng lòng mình.

 

Còn có thể để cho Thẩm Ngọc một lần nữa coi trọng đến mình, Trấn Bắc Vương tâm tình rất tốt, lời nói đến cũng nhiều hơn, hai cánh tay một bên trên người Thẩm Ngọc vuốt tới vuốt lui, hận không thể đem những thứ tốt nhất trên đời xứng với Thẩm Ngọc toàn bộ đưa hết cho y.

 

"Đáp ứng với Bổn vương, sau này không được cho bất cứ người nào thấy ngươi khiêu vũ, không, ta sẽ không lại để cho một ai có thể nhìn thấy ngươi, ngươi chỉ là của riêng một mình ta."

 

...

 

Chap/Chương bạn vừa xem





Xóa sticker

Hình như truyện này là kể về song kiếm???
Hình như truyện này là kể về song kiếm???