Á Nô

    Chương 14: Phạt quỳ kim hình 2

Edit + Beta: Vĩnh Nhi

 

Đêm khuya không một bóng người, ánh trăng chiếu lên thân hình Thẩm Ngọc đang quỳ gối ở chính sảnh, y đơn bạc đến gần như dần dần không nhìn thấy ở dưới ánh trăng.

 

Gió lạnh nổi lên, bãi cỏ phủ lên một làn sương giá. Y lạnh, mệt mỏi đói khát đan xen, trên người còn có vết thương, mí mắt nặng nề giống như treo một quả cân, muốn đóng khép lại.

 

Việc này ngược lại không có gì, y là nô tài, cái gì lạnh, cái gì đói cũng có thể chống cự được, ở nơi đó cùng Trấn Bắc Vương còn không phải cũng quỳ gối sao, Vương phi không có dùng đến hình phạt khác, Thẩm Ngọc đã là thầm vui mừng rồi.

 

Thẩm Ngọc càng ngày càng mệt mỏi, tầm mắt từ từ thu nhỏ lại, đầu y cuối cùng cũng rủ xuống.

 

Vừa mới chợp mắt, bả vai trái của y đã truyền đến một trận đau nhức, Thẩm Ngọc chợt giật mình thức dậy.

 

Chỉ La đang cầm trên tay một chiếc kim châm dài mảnh nhỏ, đâm vào vai trái y.

 

Cơn đau buốt từ vai trái truyền tới, khiến cho Thẩm Ngọc thanh tỉnh không ít.

 

"Thẩm phu nhân, xin lỗi, không phải nô tỳ lạm dụng tư hình, là phía Vương phi không để cho người ngủ, ta cũng không còn cách nào khác, cũng chỉ có thể dùng đến phương pháp vụng về này. Người nếu không chịu được thì đừng có mà chợp mắt, tránh nỗi đau da thịt."

 

Chỉ La mang trên mặt nét cười, thủ đoạn động tác lại âm ngoan cay độc, lại nhấn châm dài đi vào một chút, toàn bộ ngập sâu vào trong da thịt của Thẩm Ngọc.

 

Thẩm Ngọc đau đến không ngừng cắn răng, người cứng ngắc lại, lên tinh thần, cố gắng khiến cho mình thanh tỉnh một chút.

 

Vương phi là chủ mẫu, chủ mẫu ra lệnh Thẩm Ngọc cũng không dám không vâng lời, đây là từ nhỏ mẹ đã dạy dỗ y.

 

Thế nhưng đêm đã khuya, cơ thể Thẩm Ngọc lại yếu, không còn sức chống đỡ, y lại mơ màng buồn ngủ.

 

Lúc này, Chỉ La xuống tay trên đầu gối Thẩm Ngọc.

 

Châm dài đâm vào kẽ hở trên đầu gối y, nàng lại cố tình để đi vào một nửa, một nửa hướng xuống đất, chỉ cần Thẩm Ngọc không cầm cự được lại gục xuống thì phần kim châm còn lại sẽ đâm hết vào.

 

"Ta đã nói rồi, nếu người sợ đau, thì đừng có ngủ quên mất."

 

Chỉ La lại tiếp tục cầm một chiếc kim châm khác, quơ quơ trước mặt Thẩm Ngọc.

 

"Hay là để nô tỳ giúp người nhé."

 

Một bên đầu gối kia, cũng bị phương pháp tương tự đâm vào.

 

Bên tóc mai Thẩm Ngọc một mảng mồ hôi hột, y chỉ có thể khẽ nâng lên đầu gối, không để rơi xuống đất, thế nhưng không tránh khỏi được đụng chạm.

Trấn Bắc Vương vì để lúc cùng Thẩm Ngọc mua vui, sẽ không mất sức mà ngất xỉu đi, đã ép y uống rất nhiều dược, cho nên Thẩm Ngọc mỗi ngày đều tinh lực dư thừa nhưng trên thực tế thân thể đã hư nhược quá độ.

 

Ở cửa ải trước mắt này, dược nổi lên tác dụng, Thẩm Ngọc hi vọng mình dứt khoát ngất đi thì tốt rồi, nhưng là không được.

 

"Thẩm phu nhân, vết kim không lớn, Vương gia sẽ không chú ý đến, hơn nữa người lại là một người câm, sẽ không thể tố cáo với Vương gia, sẽ không một ai biết được, người nói xem có đúng hay không?"

 

Thẩm Ngọc muốn cầu cứu, trước kia tốt xấu gì cũng có mẹ thương xót, nhưng ở Vương phủ rộng lớn này, không có một ai che chở y.

 

Thẩm Ngọc cảm thấy rất hoang đường, lúc này trong đầu y lại hiện lên hình ảnh của Trấn Bắc Vương, người nam nhân tàn bạo đến kinh khủng đó.

 

Suốt một đêm, Thẩm Ngọc cảm thấy mình so với bị lột đi một lớp da còn muốn thống khổ hơn, tờ mờ sáng phía chân trời lộ ra màu trắng bạc, Thẩm Ngọc ngay cả nhấc cánh tay lên cũng không còn sức lực nữa.

 

"Chỉ La cô nương, Chỉ La cô nương..." Có nha hoàn đến bẩm báo: "Vương gia đã trở về phủ."

 

Chỉ La qua giường đánh thức Vương phi, vội vàng nói: "Mau, đưa nàng trở về, đừng để cho Vương gia bắt gặp được!"

 

Thẩm Ngọc bị đuổi về viện tử của mình, lúc đặt đầu xuống giường thì ngủ thiếp đi, cửa phòng bị Trấn Bắc Vương đạp mạnh một cái mở ra.

 

Thẩm Ngọc khó khăn mở mắt ra, sắc mặt đã tái nhợt giống như một người chết, cứ tiếp tục như vậy nữa y nhất định sẽ chết, chỉ có Trấn Bắc Vương mới có thể cứu được y, vì vậy y muốn nở nụ cười lấy lòng Trấn Bắc Vương, nhưng y không còn sức để mà cười nữa, chỉ miễn cưỡng nâng lên khóe miệng.

 

...

 

Chap/Chương bạn vừa xem