[OVERGEARED] THỢ RÈN HUYỀN THOẠI

   Quyển 1 Chương 2: Luyện Khí Đại Tông Sư phần 1

Translator: Roan

 

***

 

Kết thúc chuyến hành trình ba tháng và đã vào được Động Kết Bắc, Young Woo

đã chứng kiến được một cảnh tượng hùng vĩ, nơi những trang bị chất đống

thành núi cao.

 

“Ôi! Cái gì thế này?”

 

Những cái tên của các trang bị ánh lên màu hỗn hợp của sắc xanh lá, vàng kim, tím thẫm. Nếu cậu lấy chỉ một vài những thứ đồ này thôi, Young Woo có

thể sẽ trở thành một người đàn ông giàu có. Cậu muốn lấy đi tất cả nhưng đó là điều không thể.

 

[Trang bị này không lấy được].

 

“Thật bẩn thỉu và keo kiệt làm sao”.

 

Những trang bị cậu không tài nào lấy được dẫu cho chúng lại ở trước mặt mình. Khi cậu đưa nó vào trong túi, trang bị sẽ tự động trở về vị trí cũ, tựa như một phép màu. Tình huống này như thế muốn lấy đi mẫu bánh trên trời cao, hoặc một người phụ nữ đã có chồng. Không, phụ nữ đã kết hôn sau

cùng vẫn khác so với chiếc bánh trên trời. Vì người ta vẫn có thể lấy

được có được những người đàn bà đã kết hôn, nếu như đủ cố gắng.
 

Sau cùng, cậu chỉ có thể nhìn vào những món vật phẩm với nỗi thèm muốn cùng tiếc hận.

 

“Thực sự… Nếu một người chơi có thể lấy được tất cả những chỗ này, hệ thống

kinh tế của Viên Mãn Giới sẽ có thể bị tan vỡ. Rất may rằng, mình hiểu

những điều ấy”.

 

Ngay từ lúc đầu, cậu đã không đến đây, hòng để nhận trang bị. Young Woo định

tâm mình rồi hướng sự chú ý khỏi những ngọn núi trang bị kia. Trên chiếc bàn ánh màu vàng kim, có một cuốn sách cũ kỹ đang tọa tại.

 

“Cuối cùng…”.

 

Mọi gian khó cậu trải qua khi đến đây tràn về tâm trí cậu. Một tiếng cười

giòn tan phát ra khi mũi cậu bắt đầu sụt sùi, lệ nóng lẳng lặng chảy

xuống. Cậu cảm ơn nữ thần đã trợ đỡ cho lòng kiên nhẫn và chai lỳ của

mình. Bằng không, cậu đã có thể từ bỏ trò chơi bởi vì độ khó kinh khủng

của cái yêu cầu này. Lòng cậu dấy lên một niềm tự hào lớn lao khi nghĩ

về việc hoàn thành nhiệm vụ.

 

“Kukukuk…puahahahat!! Cuối cùng mình đã tìm thấy!! Oh, YEHHHH!!!”

 

Một nhiệm vụ khốn nạn với cấp độ khó S là điều quá bất khả để hoàn thành và cũng như, không ai muốn từ bỏ. Ngẫm lại thì, cậu đã phải chết bao nhiêu lần trong khi đơn độc thực hiện nhiệm vụ này? Đã có bao nhiêu món vật

kiện bị phá hỏng vì không còn một chút điểm độ bền?

 

Một thợ rèn Nhân tộc đã vượt qua tất cả những kỹ năng của loài Người Lùn,

Pagma đã đạt đến cực điểm của những kỹ nghệ chế tạo, có thể sánh được

với một vị thần.

 

Gương mặt của Bá Tước Ashur, người đã khiến cậu viếng thăm một trong năm cấm

địa của Vương Quốc Vĩnh Hằng, bấy giờ đang thoáng hiện lên trong tâm trí cậu.

 

“Nếu mình mang thứ này đến cho ông ta, mình có thể nhận được Nhật Quang Thần Kiếm sao? Một khi mình có được thanh kiếm ấy, không một ai có thể đối

đầu với mình cho tới hết đời này luôn được nữa. Lũ khốn nạn! Tao thề

rằng sẽ khiến tụi mày phải trả đủ vì đã chơi tao”.

 

Niềm hả hê trào lên tron tâm trí cậu tựa như sóng biển, khi Young Woo cầm lấy cuốn sách. 

 

[Bạn đã nhận được bảo thư chế tác huyền thoại]

 

[Cuốn sách bấy giờ đang trong trạng thái hư hoại. Bạn có thể kiểm tra nội dung bằng cách sử dụng Nhãn Cầu của Pallaian].

 

[Bạn có muốn sử dụng Nhãn Cầu của Pallian không?]

 

“Nhãn Cầu của Pallian? Cần phải sử dụng một vật phẩm giám định cao cấp để kiểm tra được vật phẩm này sao?”

 

Trong số những vật phẩm giám định, Nhãn Cầu của Pallaian được xếp vào hàng

đắt đỏ nhất. Sáu tháng trước, cậu đã mua để phòng trường hợp mình tậu

được một khoản kế xù. Nhưng buồn thay, cậu không thể sử dụng được nó và

Nhãn Cầu vẫn ở trong rương đồ của mình.

 

“Mình không muốn lỡ mất một cơ hội vàng thế này”.

 

Cậu đặt Nhãn Cầu lên để kiểm tra cuốn sách ở trên chiếc bàn được làm bằng

vàng. Young Woo tự hỏi rằng liệu có cách nào để lấy chỗ vàng này đi

không, nhưng mọi nỗ lực cũng chỉ là dã tràng. Đá, kéo và thậm chí dụng

răng cắn, hòng lấy ra được một miếng vàng cũng là điều vô ích. Nó hệt

như những trang bị kia, những thứ mà người chơi không thể sử dụng được.

 

“A, mình thật sự chẳng thể lấy đi cái gì vì cái hệ động siêu cấp này. Cái

giá phải trả cho ba tháng còng lưng làm việc của mình phải cao đấy”.

 

Cậu đưa mắt nhìn cuốn sách đang ở trên tay.

 

“Mình phải đưa thứ này cho Bá Tước Ashur nên lẽ nào, mình có cần phải sử dụng một vật phẩm đắt thế kia để giám định nó?”

 

Cậu dằn vặt trong chốc lát trước khi lôi ra Nhãn Cầu của Pallaian ra. Mong

muốn được biết về cái nguồn gốc làm cho mình phải chịu đựng ba tháng

ròng, âu cũng là điều dễ hiệu.

 

“GIÁM ĐỊNH!”.

 

[Bảo Thư của Pagma]
 

Đây là một cuốn sách chứa đựng những kỹ thuật của Pagma, người thợ rèn đã

vượt quá giới hạn của Nhân tộc. Bất kì ai mở ra cuốn sách này, có thể

trở thành một luyện khí đại tông sư huyền thoại.

 

Hiệu ứng: Chức nghiệp sẽ chuyển thành “Hậu Duệ của Pagma”.

 

Điều kiện: Không có.

 

Cấp độ và tất cả các chỉ số sẽ bị reset khi sử dụng.[Bạn đã tìm ra một vật phẩm cấp huyền thoại].

 

[Danh tiếng trên toàn lục địa đã tăng lên 500 điểm]

 

Thân thể Young Woo bắt đầu run lên.

 

“ÔI…..Trúng mánh rồi!”.

 

Đây chính là một vật phẩm huyền thoại. Danh tiếng của cậu tăng đến 500 điểm chỉ vì phát hiện ra nó. Đây là một sự thu hoạch tuyệt vời. Thậm chí với cậu mà nói, tăng 100 điểm danh tiếng trong một thành phố cũng là điều

vô cùng khó nhọc.

 

“Danh tiếng là danh tiếng..nhưng”..

 

Cậu tự hỏi rằng liệu mình đã nhìn nhầm, Young Woo đọc kỹ lại mô tả một lần

nữ. Tuy nhiên, không có bất cứ thay đổi nào trong nội dung.

 

“Thật sự trúng mánh rồi!!”.

 

Cậu không bị ảo tưởng. Young Woo cực kỳ hưng phấn đến nỗi tim cậu đập loạn. Cậu những tưởng nó chỉ là một cuốn sách kỹ năng nhưng hóa ra, lại là

một cuốn sách giúp thay đổi nghề? Hơn nữa, nghề này lại được đánh giá ở

mức huyền thoại. Điều này có nghĩa rằng, nó nghề mạnh nhất trên toàn thế giới”

 

“Hơn nữa, không có bất kì điều kiện sử dụng nào”.

 

Nước mắt cậu chảy xuống. Trong suốt năm vừa qua, cậu phải còng lưng trả tiền lãi từ những khoản nợ của mình. Thậm chí để chơi được Viên Mãn Giới

cũng phải mất tiếng. Cậu cũng đã ra trường. Những người bạn của Young

Woo, từng người, từng người một đều rời xa cậu. Những cựu sinh viên ở

trường thì cười nhạo Young Woo, ai ai cũng cho rằng cậu là kẻ lười biếng.

 

Kế hoạch ban đầu của cậu là bán đi những vật phẩm mình nhận được trong trò chơi và chuyển nó thành tiền mặt để trả nợ. Những khoản tiền về phí

chơi game hay học phí. Song, Viên Mãn Giới không phải là một nội công

bằng. Rất khó để kiếm được tiền và cậu vật vã lắm, mới có thể kiếm được

những vật phẩm cho riêng mình, huống gì nói đến việc bán chúng đi.

 

Nhưng bây giờ thì khác. Một nỗi xúc động ập đến toàn thân cậu khiến Young Woo run lên.

 

“Kết thúc rồi. Cuối cùng mình cũng có thể nói lời từ biệt với cuộc sống như địa ngục này”.

 

Đây chính là một vật phẩm cho phép đổi nghề trở thành một chức nghiệp huyền thoại. Nếu được đi bán đấu giá trên các trang giao dịch, rõ ràng rằng

số tiền đặt được có thể vượt hơn tới mười triệu Won.

 

Không, đây chính là một món vật phẩm, mang lại một chức nghiệp tốt nhất trong

số hai tỉ người chơi kia. Làm thế nào mà nó chỉ đáng giá mười triệu Won. Cậu có thể chắc rằng nó ít nhất phải có giá hàng trăm triệu Won. Có lẽ, cậu có thể nhận được một gia tài kết xù mà mình chưa bao giờ nghĩ tới.

 

“Phahahahat! Mẹ ơi! Cha ơi! Đứa con vô dụng kém cỏi này cuối cùng cũng làm được. Đây chính là lúc mình rời khỏi trò chơi, quên đi việc kiếm việc làm. Cha mẹ sẽ không còn xấu hổ về con trai của mình trước mặt hàng xóm!. Sehee ơi! Oppa cuối cùng cũng làm được. Bấy giờ em không còn phải xấu hổ mỗi lần

em gặp anh trên phố nữa. Khi những người bạn của anh đến chơi nhà, anh

sẽ không phải từ chối và viện ra rất nhiều lý do vớ vẩn. Những lũ bạn

của tao! Bọn cựu sinh viên. Chúng mày sẽ không thể lờ tao đi, coi tao là một con nghiện game thua cuộc đáng thảm hại. Tao sẽ trở nên thành công

trong trò chơi này. Tao đã vượt trước đi chúng mày vài bước trong xã

hội! Phahahahat”.

 

Cậu đã trả tới 10 triệu Won để mua hộp đăng nhập và tiền lãi của khoản nợ tăng tới hàng trăm nghìn Won mỗi tháng.

 

“Còn Ahyoung thì vẫn xinh đẹp”

 

Cậu mường tượng đến lần hợp lớp trong hai năm, lái trên đường trong chiếc

xe ngoại. Những cựu sinh viên nào thành công sẽ không thờ lờ cậu đi nữa. Thế rồi, má Young Woo ửng đỏ khi nghĩ về tình yêu đầu của mình,

Ahyoung. 

 

“Được rồi, mình sẽ đi và bán nó ngay”.

 

“Nhiệm vụ? Cậu không còn quan tâm nữa. Dĩ nhiên, khi phần thưởng là một vũ khí thuộc về hạng Sử Thi, giá trị của nó vẫn không thể sánh bằng với cuốn

sách này. Hảo cảm của cậu với Bá Tước Ashur sẽ giảm và cậu sẽ không còn

nhận được nhiệm vụ nào từ ông nữa. Nhưng chẳng có lý do gì phải sợ hãi

khi có thể nhận được tới một trăm triệu Won.

 

“Đăng xuất”

 

Cậu tự tin thốt lên. Thế rồi, một cửa sổ thông tin ánh lên trước mắt cậu.

 

[Bạn không thể đăng xuất khỏi trò chơi bây giờ]

 

[Bá Tước Ashur đã xuất hiện]

 

“….?”

 

Hàng tá hiệp sĩ nhảy vào động Kết Bắc khi cậu đang cố gắng hiểu chuyện gì

đang xảy ra. Thế rồi, gương mặt quen thuộc của Bá Tước Ashur xuất hiện.

Cậu hoảng hốt khi nhìn thấy ông và càng hoảng hốt hơn, khi thấy mặt ông

giận dữ.

 

“ĐỒ PHIÊU LƯU GIẢ NGU NGỐC! CÁC NGƯƠI ĐỀU CÓ LÒNG THAM GIỐNG

Chap/Chương bạn vừa xem